Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các ấn phẩm của blog, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "blog". (Ví dụ: thiệp tân linh mục blog). Tìm kiếm ngay
76 lượt xem

Nhà của cha mẹ là nhà của con, nhưng nhà của con chưa bao giờ là nhà của cha mẹ

Con cháu nếu hiếu thảo thì đó là do phúc đức của bạn, còn nếu không hiếu thảo thì bạn khó có thể cưỡng cầu. Cách tốt nhất là hãy sớm lên kế hoạch “dưỡng già” ngay từ bây giờ, sẽ không bao giờ là quá muộn cả.

Có lẽ tình cảm mẹ dành cho con cái là điều tuyệt vời nhất trên thế gian, không thứ tình cảm nào có thể so sánh được. Công ơn mẹ mang thai chín tháng mười ngày, sinh ra ta, dành cả thanh xuân, dành cả sức khỏe, dùng cả cuộc đời để chăm sóc, nuôi dưỡng, dạy dỗ ta nên người.

Khi ta lớn lên, học học nên người, xa vòng tay của mẹ để đến một miền đất mới lập nghiệp và sinh sống. Chúng ta rồi sẽ kết hôn, sinh con đẻ cái, vòng tuần hoàn ấy được lặp đi lặp lại.

Cuộc sống bận rộn với những bon chen, những nỗi lo cơm áo gạo tiền. Bên ngoài kia có bao nhiêu thú vui vẫy gọi khiến đôi lúc ta quên mất rằng nơi quê nhà xa xôi còn mẹ già lẻ bóng. Người mẹ bao năm tháng tảo tần sớm hôm giờ đây đã già theo năm tháng, mái tóc điểm bạc, trở thành gánh nặng trong mắt con cái. Nghĩ đến điều đó cũng đủ thấy chua xót biết bao.

Chuyện người mẹ đơn thân nuôi con trai du học Mỹ

Câu chuyện vô cùng ý nghĩa mà tôi đã được đọc. Người mẹ đơn thân sống bằng nghề dạy học với thu nhập khiêm tốn để nuôi con trai khôn lớn thành tài. Người chồng bỏ đi từ sớm và không hề chu cấp bất kỳ đồng nào nuôi con.

Con trai của cô khá hiểu chuyện, ngay từ khi còn nhỏ đã rất ngoan ngoan, nghe lời mẹ. Vất vả một mình nuôi dạy con suốt bao năm, đến khi con trai trưởng thành và được đi Mỹ du học, khiến cô vô cùng tự hào. Sau khi con trai tốt nghiệp đại học đã ở lại Mỹ làm việc, tự mua được nhà, và lấy vợ, sinh con.

Người mẹ già dự định sau khi nghỉ hưu sẽ đến Mỹ sinh sống cùng vợ chồng con trai để gia đình được vui vẻ, sum vầy. Ba tháng trước khi cô sắp nghỉ hưu, cô đã nhanh chóng viết một lá thư cho con trai, nói với con về nguyện vọng này.

Trong lòng người mẹ thầm vui mừng khi nghĩ đến những tháng ngày dưỡng già sắp tới, rồi sự ngưỡng mộ của bà con, bạn bè dành cho cô. Trong thời gian đợi con hồi âm, cô thu xếp bán nhà và nộp đơn nghỉ hưu.

Cho đến đêm trước ngày nghỉ hưu, cô nhận được thư hồi âm của con trai gửi về từ Mỹ. Mở thư ra xem, cô thấy trong đó có kèm một tấm ngân phiếu 30 nghìn đô la Mỹ. Người mẹ cảm thấy rất lạ vì trước nay con trai không bao giờ gửi tiền về.

Mở bức thư, cô đọc nội dung con viết: “Mẹ à, sau khi vợ chồng con cùng nhau bàn bạc, quyết định là không thể đón mẹ đến Mỹ sống chung được. Cứ cho rằng mẹ có công nuôi dưỡng con trước đây, toàn bộ chi phí đó, thì tính theo giá cả thị trường bây giờ khoảng 20 nghìn đô Mỹ. Nhưng con sẽ gửi thêm một chút, là tấm chi phiếu 30 nghìn đô này. Hy vọng từ nay về sau mẹ đừng viết thư cho con nữa, cũng đừng kể lể về những việc như thế này nữa”.

Đọc xong lá thư, người mẹ nước mắt đầm đìa, không tin nổi vào mắt mình đây là những dòng thư do chính người con trai yêu quý viết. Cô im lặng, trầm ngâm một hồi lâu.

Với tấm lòng người mẹ bao la như biển cả, cô không trách con trai, chỉ cảm thấy tủi phận cho một đời góa bụa. Khi trẻ đơn độc nuôi con, bây giờ cần nơi nương tựa vẫn lẻ bóng, lòng cô đau như cắt.

Sau đó, cô tìm đến cửa Phật, và bắt đầu học Phật Pháp. Học được một thời gian, cô cảm thấy tâm thái nhẹ nhõm, suy nghĩ cũng thông mọi chuyện.

Cô dùng 30 nghìn đô đó để đi du lịch khắp thế giới, lần đầu tiên trong đời, cô được mở mang tầm mắt thấy được quang cảnh thế giới này thật đẹp biết bao.

Như cởi được tất cả mọi sân si, hờn giận, cô thanh thản viết cho con trai mình một bức thư.

“Con trai à, con muốn mẹ đừng viết thư cho con nữa, thế thì, cứ xem như lá thư này là bổ sung cho bức thư con đã gửi mẹ trước đây. Mẹ nhận tấm séc rồi, cũng đã dùng nó để thực hiện một chuyến du lịch vòng quanh thế giới.

Trong chuyến đi này, mẹ đột nhiên cảm thấy rằng nên cảm ơn con, cảm ơn con đã giúp mẹ hiểu thấu được mọi chuyện, có thể buông bỏ nhân tâm, khiến mẹ nhận ra tình thân quyến, tình bạn và tình yêu của con người trên thế gian này đều không phải là vĩnh cửu, chỉ như như bèo dạt mây mà trôi, tất cả đều đang thay đổi từng ngày.

Nếu ngày hôm nay mẹ không thông suốt, vẫn còn ôm giữ bao nhiêu sân si, hờn giận, đau khổ thì có thể một vài năm nữa, mẹ có lẽ sẽ không sống nổi. Sự tuyệt tình của con khiến mẹ ngộ được chữ “duyên” nơi trần gian này, chẳng phải duyên hợp lại tan đó sao! Tất cả đều là vô thường! Mẹ cũng học được cách giữ tâm mình thanh tĩnh và ung dung tự tại. Mẹ đã không còn con cái nữa, tâm đã vô lo, nên mới có thể đi đến bất cứ nơi đâu mà tâm không mảy may vướng bận”.

Nhiều bậc cha mẹ luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con cái nhưng kết quả cuối cùng chưa hẳn đã là tốt nhất.

Có câu: “Nhà của cha mẹ là nhà của con cái, nhà của con cái không bao giờ là nhà của cha mẹ. Sinh con là nhiệm vụ, nuôi con là nghĩa vụ, nhưng dựa vào con là sai lầm”.

Cho dù không phải người con nào cũng vô lương tâm như người con trai ở câu chuyện này nhưng cha mẹ hãy từ bỏ suy nghĩ sẽ dựa vào con cái. Quả thực, bạn chỉ nên dựa vào chính bản thân mình. Con cháu nếu hiếu thảo thì đó là do phúc đức của bạn, còn nếu không hiếu thảo thì bạn khó có thể cưỡng cầu. Cách tốt nhất là hãy sớm lên kế hoạch “dưỡng già” ngay từ bây giờ, sẽ không bao giờ là quá muộn cả.

Bài viết cùng chủ đề: